Đùa giỡn hay “cà khịa” quá đà đều không phải là hành động nên làm, “cà khịa” một chút thì vui, “cà khịa” nhiều chút ‘không vui tí nào’. Hơn nữa, việc thích đùa cợt còn là dấu hiệu của bệnh Witzelsucht – hội chứng nghiện nói đùa.

Nghiện đùa giỡn, “cà khịa” là biểu hiện của vấn đề thần kinh. (Ảnh qua skincerelyyours)

Hai chuyên gia về não đến từ Đại học California, Los Angeles, Hoa Kỳ (UCLA) đã công bố hai nghiên cứu trên Tạp chí Thần kinh học và Khoa học thần kinh lâm sàng về vấn đề “Chấn thương não hoặc chứng mất trí nhớ có thể dẫn đến việc cười đùa miễn cưỡng quá mức”. Tên khoa học của căn bệnh này là Witzelsucht (một từ tiếng Đức, nghĩa là “nghiện nói đùa”), và đây thực sự là một căn bệnh thần kinh.

Hai trường hợp lạ được nghiên cứu

Tại trường ĐH California của Mỹ, các chuyên gia đã tiến hành nghiên cứu hai trường hợp tiêu biểu của hội chứng “nghiện nói đùa”.

Trường hợp thứ nhất là một cụ ông gần 70 tuổi. Ông có thói quen đánh thức vợ dậy lúc nửa đêm để… kể chuyện cười. Nếu chỉ là một hai lần thì không sao, nhưng sự việc cứ lặp đi lặp lại 5 năm khiến bà vợ không chịu nổi phải cáu gắt. 

Những tưởng sau khi phê bình chồng mình xong, thì ông sẽ bình thường như trước. Nhưng không, ông lại tìm thú tiêu khiển khác là viết những câu chuyện cười mình nghĩ ra lên giấy, nội dung xoay quanh chủ đề bài tiết và cách chơi chữ. 

Điều này khiến bà vợ vô cùng lo lắng, cảm thấy chồng mình không hề bình thường chút nào. Điều tệ hại hơn ông có thể cười không ngừng trước những câu chuyện hài nhạt toẹt của mình, nhưng không thể vui vẻ trước những câu chuyện cười của người khác.

Nhiều người có thể cười không ngừng trước những câu chuyện hài nhạt toẹt của mình. (Ảnh qua rotana)

Trường hợp thứ hai là một người đàn ông 57 tuổi. Ông đã bị đuổi việc vì đùa cợt không đúng nơi, đúng chỗ. Người này cảm thấy hài hước với mọi lời nói đùa từ bản thân, chủ đề khiến ông thích thú nhất là các câu chuyện về chính trị. Bên cạnh việc thích cười đùa, ông bị còn bị đuổi việc là do những hành động quá khích như tự ý ôm đồng nghiệp, kéo cà vạt của họ rồi so sánh chúng với nhau. 

Hội chứng “nghiện nói đùa” là biểu hiện của vấn đề thần kinh

Điểm chung của 2 nhân vật này, đó là họ không thể ngưng cười đùa, và đều mắc các bệnh liên quan đến não bộ.

Trường hợp của người đàn ông thứ nhất, ông từng bị xuất huyết não trong quá khứ. Sau khi xuất viện, ông bắt đầu “nghiện” việc tái chế, ông lục tung hàng trăm thùng rác, thậm chí còn “tích trữ” khăn giấy từ các nhà hàng.

Còn ở người đàn ông thứ hai, sau khi ông chết, quá trình mổ não để xét nghiệm tử thi cho thấy ông mắc bệnh Pick – một dạng mất trí nhớ, gây ra tình trạng teo thuỳ não nghiêm trọng.

Nguyên nhân và ảnh hưởng xấu

Nghiên cứu của UCLA cho thấy hai trường hợp này đều từng chịu tổn thương ở vùng thùy não trước, nhất là não phải. Đây là vùng có chức năng xử lý cảm giác hóm hỉnh, giúp mọi người nhận ra đâu là chi tiết hài hước của thế giới xung quanh mình. Khi gặp chấn thương ở vùng này, bệnh nhân vẫn có thể cảm nhận được sự hài hước, tuy nhiên lại mất phản ứng với người khác. Họ chỉ có thể cảm nhận được sự hóm hỉnh từ chính mình.

Bên cạnh những vấn đề nêu trên, họ cũng không thể kiểm soát hay tự chủ được việc cười đùa, trêu chọc đối phương. Những hành vi này vừa gây sự thiếu thiện cảm trong con mắt của người đối diện, còn làm mất điểm khá năng trong giao tiếp. Hầu hết các trường hợp bị kích thích cười quá mức, có thể dẫn đến trầm cảm nặng.

Như Như (t/h)