Mỹ nam top 50 thế giới Tôn Long: Tuổi thơ mồ côi cơ cực, về già vẫn lẻ bóng cô đơn

Hồi thập niên 80-90 của thế kỷ trước, điện ảnh Trung Quốc đang bước vào giai đoạn hoàng kim. Đó là thời đang rầm rộ lên nhiều nhân tài trong điện ảnh, với những cái tên đã trở thành huyền thoại như: Châu Nhuận Phát, Châu Tinh Trì, Lưu Đức Hoa… Và dĩ diên cũng không thể thiếu Tôn Long, người được mệnh danh là mỹ nam hàng đầu Châu Á.

Mỹ nam top 50 thế giới Tôn Long: Tuổi thơ mồ côi cơ cực, về già vẫn lẻ bóng cô đơn.

Tôn Long tên thật là Ngô Quốc Lương, sinh ngày 13/10/1952 tại Hong Kong, từng tốt nghiệp học viện hí kịch nghệ thuật Mỹ. Nếu chỉ nhìn vẻ ngoài điển trai cùng khí chất cao ngạo của ông, ít ai biết rằng, ông không hề được sinh ra trong một gia đình giàu có, mà là đứa trẻ mồ côi chưa từng nhận đầy đủ tình thương của gia đình.

Nói về tuổi thơ của mình, chỉ có thể mô tả rằng Tôn Long là người đến với thế giới này một cách lặng lẽ, bởi khi sinh ra ông không nhận được sự chào đón của người thân. Người mẹ sinh ra ông đã vứt bỏ ông khi ông chỉ mới là một đứa bé còn đỏ hỏn, trần truồng nằm khóc thảm thiết trong chiếc giỏ tre bên lề đường.

“Khi tôi sinh ra đã không có gì hết, trần truồng nằm trong chiếc giỏ tre vứt bên vệ đường”, Tôn Long trả lời trong một cuộc phỏng vấn độc quyền vào năm 2006 với tờ Nhật báo Kinh tế Thành Đô.

“Khi tôi sinh ra đã không có gì hết, trần truồng nằm trong chiếc giỏ tre vứt bên vệ đường”. (Ảnh: Baidu)

Hôm ấy, may mắn sao Tôn Long được một người đi đường phát hiện và đem đến cho trung tâm dành cho trẻ em bị bỏ rơi. Nếu lần ấy không ai tìm thấy ông, chắc có lẽ ông cũng không còn tồn tại trên đời này.

Thời kỳ ấy, chính phủ HongKong có mở rộng việc trợ cấp cho người nhận nuôi trẻ, nên một người phụ nữ tàn tật nghèo khổ đã xin nhận nuôi ông. Nhưng mục đích cũng không phải vì bà ấy muốn có đứa con, mà chỉ đơn giản là để nhận được tiền trợ cấp từ chính phủ.

Tôn Long sinh ra đã không được mẹ ruột chào đón, người mẹ nuôi cũng không yêu thương ông mà chỉ coi ông như một gánh nặng. 

Nhà ông hồi đó rất nghèo, nên người mẹ nuôi chỉ cho phép ông được ăn một bữa cơm trong ngày, do đó mà ông luôn trong tình trạng đói ăn.

Chưa kể người mẹ này tính cách lập dị, có lẽ bà luôn chán ghét cuộc đời, oán than số phận nghèo khổ của mình, nên thường trút giận lên đứa trẻ gầy gò đáng thương. Có những buổi Tôn Long bị mẹ đánh chỉ vì ông làm sai những chuyện nhỏ nhặt.

Rồi một ngày nọ, cuộc sống quá khốn khó để bà phải nuôi một đứa trẻ, nên đã định bỏ ông lại tại một trạm xe buýt. Nhưng rồi khi ánh mắt hai người chạm vào nhau, không hiểu sao tới cuối cùng, người mẹ nuôi lại thay đổi ý định và đón ông về. Có lẽ, dù bà có oán trách số đời bạc bẽo, nhưng sau từng ấy năm nuôi nấng ông, vẫn có thứ tình cảm nào đó níu chân bà lại, vẫn là không nỡ để một đứa trẻ bị bỏ rơi không nơi nương tựa chăng?

Năm ông lên 10, người mẹ nuôi đưa ông vào trường xã kinh kịch Xuân Thu ở HongKong, vì mọi ăn uống sinh hoạt ở đây đều là sẽ do đoàn kịch bao cho ăn ở.

Mặc dù mục đích của bà chẳng phải là định hướng tương lai nào đó cho Tôn Long mà chỉ để giảm bớt tiền sinh hoạt. Tuy nhiên, mọi việc trên đời đều có cái nhân duyên của nó, điều bà làm vô tình đã đưa Tôn Long đến với sự nghiệp diễn xuất của mình.

Ban đầu những người trong đoàn đặt tên cho Tôn Long là “Johnny”, nhưng sau đó ông đã tự đổi tên mình thành “John Lone”, vì theo ông cái tên này phản ánh đúng cuộc đời của mình hơn, một người cô đơn.

Góc nghiêng cùng nụ cười vạn người mê của Tôn Long. (Ảnh qua Pinterest)

Cũng không có thành công nào mà không phải trải qua khổ luyện, trong thời gian ở lại đoàn kịch, Tôn Long đã phải nỗ lực gấp đôi người bình thường, mặc cho những đứa trẻ khác trong đoàn kịch thường trêu chọc ông là đồ con hoang. Nhưng sau hết thảy điều đó, với Tôn Long không thấm thía gì với những điều ông từng chịu đựng. 

Từ học opera, khiêu vũ, cho tới võ thuật… ông đều trải qua khổ luyện rất sát sao để biến mình thành một người thật sự tài giỏi. Ông nhớ như in lời của người mẹ nuôi từng hăm dọa mình rằng, nếu ông không giỏi thì sẽ bị bỏ rơi… điều đó đã ám ảnh trong tâm trí một đứa trẻ như ông, khiến ông rất sợ việc mình sẽ làm sai điều gì đó.

Năm 13 tuổi, nhờ tài năng vượt trội, cùng ngoại hình lai tây thu hút, Tôn Long được đoàn đưa đi lưu diễn khắp nơi, một vài hãng phim có mời ký hợp đồng với Tôn Long nhưng ông đều từ chối. 

Đến năm 18 tuổi, một gia đình đã nhận sẽ hỗ trợ tài chính cho Tôn Long, và ông đã tận dụng điều đó để sang Los Angeles du học. 

Từ đây cuộc đời ông lại bắt đầu bước sang một giai đoạn mới, để có tiền trang trải việc học và sống tại Mỹ, Tôn Long đã làm tất cả mọi việc, từ rửa chén, phụ bếp, phục vụ…  ban ngày đi làm, còn tối thì học tập. 

Cũng chính những năm tháng sống ở đây, Tôn Long bắt đầu tìm lại ước mơ của mình, chính là một diễn viên. Sau đó ông quyết định thi vào Học viện Nghệ thuật Sân khấu Mỹ thông qua chương trình vừa học vừa làm. 

Tôn Long quyết định thi vào Học viện Nghệ thuật Sân khấu Mỹ thông qua chương trình vừa học vừa làm. (Ảnh qua bilibili)

Những vai diễn đầu tiên của ông, là từ những vai nhỏ ở sân khấu kịch Newyork. Và đến nay nhờ những cố gắng không ngừng nghĩ của mình Tôn Long đã trở thành một huyền thoại của nền điện ảnh Châu Á.

Trong cuộc đời mình, Tôn Long từng đóng tổng cộng 17 tác phẩm điện ảnh và 11 bộ phim truyền hình, 4 album ca nhạc. Thế nhưng, những thành tựu mà ông đạt được khiến nhiều người phải nể phục. 

Năm 1985, Tôn Long nhận được giải thưởng Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất, với vai diễn trong Year Of The Dragon. 

Năm 1987, ông tiếp tục nhận được giải thưởng Nam diễn viên chính xuất sắc nhất mảng kịch nói điện ảnh với vai diễn The Last Emperor. 

Tôn Long và Trần Xung trong The Last Emperor. (Ảnh qua ucxinwen)

Năm 1989, ông nhận giải Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất với vai diễn trong The Moderns. Đồng thời trong năm 1989, Tôn Long cũng giành được giải Đặc biệt của Giải Kim Mã lần thứ 26, và được đề cử là Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất trong Giải thưởng Tinh thần Độc lập của Mỹ cho “Glorious Times”. 

Năm 1997, Tôn Long giành được giải thưởng Thành tựu trọn đời tại Liên hoan phim Capri.

Và năm 2001, Tôn Long còn nhận được giải thưởng Thành tựu xuất sắc và vinh danh tại Bảo tàng người Hoa ở New York, Mỹ.

Chưa kể còn rất nhiều giải thưởng khác, trong đó Tôn Long có 2 lần nhận được giải thưởng Quả Cầu Vàng vô cùng danh giá, đây là giải thưởng mà trước giờ Trung Quốc chỉ có 2 người nhận được là Chương Tử Di và Tôn Long.

Ngoài khả năng diễn xuất, Tôn Long còn được nhiều người khen ngợi là nam diễn viên có gương mặt vô cùng điển trai, với khuôn mặt góc cạnh nam tính, đôi mắt cương nghị và hàng lông mày rậm. Tuy nhiên, trên gương mặt ấy còn ẩn chứa một điều gì đó vừa buồn, vừa lạnh như băng, lại toát ra một khí chất vương giả. 

Ngoài khả năng diễn xuất, Tôn Long còn được nhiều người khen ngợi là nam diễn viên có gương mặt vô cùng điển trai. (Ảnh qua ilifepost)

Nét đẹp của ông thậm chí còn được tạp chí People nêu danh là nam người Hoa đầu tiên lọt vào danh sách “50 most beautiful people in the world” (tạm dịch: 50 người đẹp nhất thế giới).

Không chỉ tại Trung Quốc, mà Nhật Bản, Tôn Long cũng rất được hâm mộ. Ông còn được mời đóng quảng cáo cho một hãng mỹ phẩm, và cũng là diễn viên nước ngoài đầu tiên thực hiện quảng cáo tại quốc gia này. Truyền thông Nhật còn bình chọn ông là mỹ nam phương Đông. 

Sau đó, Tôn Long được mời làm người phát ngôn cho rượu whisky của Nhật Bản với mức thù lao cao ngất từ trước đến nay trong lịch sử quảng cáo Nhật.  

Tôn Long được mời làm người phát ngôn cho rượu whisky của Nhật Bản. (Ảnh quaread01)

Thời điểm đó, có hàng triệu cô gái từng si mê trước Tôn Long, nhưng ông đều không màng đến một ai. Từng có tin đồn ngay cả những đại mỹ nhân của làng giải trí Hong Kong như Lâm Thanh Hà, Vương Tổ Hiền… cũng bị thu hút bởi vẻ điển trai của tài tử, và sẵn sàng chơi mạt chược cùng ông cả đêm.

Từng có tin đồn ngay cả những đại mỹ nhân của làng giải trí Hong Kong như Lâm Thanh Hà, Vương Tổ Hiền… cũng bị thu hút bởi vẻ điển trai của tài tử. (Ảnh qua 2sao)

Cũng có tin đồn rằng, ngày còn ở Mỹ ông đã kết hôn, nhưng sau đó cuộc hôn nhân đổ vỡ, vì thế hiện tại ông không còn muốn đi thêm bước nữa.Tuy nhiên, trước rất nhiều tin đồn, Tôn Long chưa từng giải thích điều gì, ông hoàn toàn kiệm lời, và có đời tư luôn kín tiếng trước truyền thông. 

“Tôi không có gia đình, không cha mẹ, không tên tuổi, không trường học, không tuổi thơ và tôi không biết nhiều về mối quan hệ giữa mọi người. Từ nhỏ đến giờ không có ai đến bảo vệ tôi, chỉ có tôi phải bảo vệ chính mình, cho nên tôi liền đóng cửa trái tim”, Tôn Long trải lòng về lý do muốn sống một mình của mình.

Năm 2017, sau khi hoàn thành xong bộ phim “Trận chiến sinh tử” đóng cùng Lý Liên Kiệt và Jason Statham, ông chính thức rút chân khỏi showbiz và sang Canada để định cư, sống cuộc đời bình dị xa lánh mọi ánh hào quang và sự nổi tiếng.

Nhắc đến người mẹ nuôi của mình, Tôn Long cũng từng kể rằng bản thân còn nhớ đến tuổi thơ đau khổ bên bà. Thế nhưng dù sao thì bà vẫn là người thân duy nhất của Tôn Long trong cuộc đời này. Người mẹ này trong mắt ông dẫu sao vẫn rất đáng thương, cũng như ông, bà là một người phụ nữ cô độc, nhưng cái khác nhau là bà đã oán trách cuộc đời này, và luôn sống trong sự cay nghiệt, còn Tôn Long thì khác.

“Tôi quay lại Hong Kong tìm mẹ nuôi của mình, khi gặp lại, tôi vẫn không rơi nước mắt vì chưa thể quên đi những nỗi oan ức trong tuổi thơ của mình. Tôi nhận thấy bà đã rụng hết răng. Ai đó nói rằng cuộc sống có còn là gì khi người ta không thể ăn. Và sau khi trở về khách sạn, tôi đã khóc.

Tôi đưa tiền cho bà làm răng, bà từ chối và bảo tốn kém quá, tôi bảo không sao, có thể ăn 1 tháng, ăn một tuần cũng được. Theo tôi, không khoan dung với thế giới nghĩa là không khoan dung với chính mình. Nhiều người giàu nhưng không có niềm vui, họ không thể nhìn thấy điều kỳ diệu nở hoa, và những thay đổi đến với mỗi mùa xuân”, Tôn Long cho biết.

Do đó, dù bản thân ông chọn cách sống trong cô độc, nhưng ông vẫn muốn tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc đời này, và tự tìm kiếm cho mình niềm vui từ những điều nhỏ nhặt nhất. 

“Khi bạn sinh ra, cha mẹ bạn sẽ cho bạn một khuôn mặt , và vài chục năm sau, bạn sẽ có khuôn mặt của chính mình. Nếu luôn nhìn thấy những thứ hôi hám xấu xa, khuôn mặt sẽ không rạng rỡ, ánh mắt cũng sẽ không ngây thơ như vậy. Không nhìn thấy người tốt thật đáng thương, nếu mình không tin rằng đa số con người đều tốt thì mình sẽ không sống được tới ngày hôm nay”.

Tôn Long cũng nói thêm rằng: “Khi còn nhỏ, tôi ăn bột hàng ngày, không có thịt và nhiều chất dinh dưỡng, nhưng bây giờ tôi rất biết ơn, vì điều này, máu của tôi rất sạch, không có dầu mỡ và răng của tôi cũng rất tốt, vì tôi đã không ăn đường khi còn nhỏ”.

Vậy là sau bao năm thăng trầm của cuộc đời, cuối cùng Tôn Long cũng tìm được nơi bình yên cho mình tại đất nước Canada xinh đẹp. Cuộc sống không cha mẹ, không vợ con, không một người thân, chỉ bầu bạn với một chú chó. Nhưng ông tự tạo niềm vui cho mình bằng việc dùng khoảng tiền kiếm được trong sự nghiệp để làm từ thiện, thi thoảng còn dạy cho những trẻ em vùng núi được học tập. 

Tôn Long sống một mình cùng chú chó cưng của mình. (Ảnh qua zhuanlan)

Nói về quan điểm của mình về sự sống, ông cho rằng: “Người chết không cần chiếm chỗ. Thể xác của con người hoá thành carbonhydrate, cộng lại đáng được mấy đồng đây? Đốt đi là hết”.

Chúc Di (t/h)

x